Thứ bảy, 05 Tháng 5 2018 14:32

Níu kéo ư? Chỉ thêm sầu!

Được viết bởi
Đánh giá bài viết
(3 Đánh giá)
Níu kéo ư? Chỉ thêm sầu! Níu kéo ư? Chỉ thêm sầu!

(An Phát VN) Phút giây khám phá ra sự thật bị tình phụ thì nụ cười bỗng tan thành nước mắt. Thứ hạnh phúc bấy lâu nay tưởng chừng như đã nắm bắt bỗng hóa thành tro tàn.


Tình cảm bấy lâu nay tưởng có trong tim bỗng vụt bay trong phút chốc. Chuyện tình cảm không thể ép buộc nên lý trí nhủ rằng: Người ta đã không còn cảm xúc thì mình phải cố quên đi và lập kế hoạch cho mình một con đường mới, một con đường mà ở đó không có người đó đi cùng nữa.


Thế nhưng, con tim không thỏa hiệp cùng lý trí. Nó không dễ dàng chấp nhận sự mất mát này nên phát tín hiệu cho lý trí phải làm gì đó để cữu vãn tình thế.


Có muôn vàn nuối tiếc về những tháng ngày tươi đẹp đã qua vì từng được yêu thương đến độ cuồng si. Đã từng dành trọn vẹn tình cảm, đã từng hy sinh và dâng hiến để mong tình yêu mãi bền lâu. Vậy mà giờ đây bỗng thành xa lạ? Điều đó sao có thể đành lòng?


Vì quá nuối tiếc, vì quá xót thương cho những năm tháng đẹp đẽ kia nên có lúc quên rằng mình đã “bị bỏ, bị tình phụ”. Bằng cách này hay cách khác, cố níu kéo tình cảm đó.


Có lúc đã hạ mình để liên lạc bằng những lời nói ngọt ngào nhất để mong người ta nghĩ lại. Có lúc gửi liên tục dòng tin nhắn về sự thương nhớ, có lúc gọi hàng trăm cuộc mà không bắt máy, có lúc đến gặp tận mặt nhưng bị chối bỏ…


Những dòng tin nhắn yêu thương, những cuộc gọi, những cuộc hẹn được trao gửi là những phút giây mong chờ được hồi âm, những phút giây hồi hộp đáp lại. Thế mà, cuối cùng chỉ nhận lại những trống rỗng im lặng đến nghiệt ngã.

 

Níu kéo ư? Chỉ thêm sầu!


Ở đâu đó câu nói “Đừng bao giờ im lặng không đọc, không trả lời hoặc trả lời cộc lốc những tin nhắn từ người mà bạn thương yêu… Vì có thể…một ngày…bạn không còn có những tin nhắn yêu thương đó để mà đọc….”.


Với hoàn cảnh của người bị tình phụ lúc này thì phải nói là “Đừng bao giờ cố tình níu kéo bằng những tin nhắn gợi lại những nhớ thương, những kỷ niệm của người đã từng yêu! Đừng biến mình trở thành “khách không mời” vì đến lúc mà tình cảm thay đổi rồi thì níu kéo chỉ làm cho họ mệt mỏi và chán chường mà thôi!”.


Sau tất cả những níu kéo đó là nhận lại sự tàn nhẫn từ phía người phụ tình. Hy vọng đã trở nên tuyệt vọng – một sự tuyệt vọng chạm đáy!


Người ta khi đã dứt áo ra đi nên tình cảm của người ở lại đã trở nên vô duyên mất rồi. Người ấy đã hoàn toàn không còn chút tình gì nữa, họ đã trở thành kẻ vô cảm.


Khi người dứt áo ra đi


Là tình đã cạn đã rời xa mau


Khi ấy người đâu thấy đau


Mặc tim ta đó nhỏ màu máu khô


Bởi vì:


Có ai khi còn yêu mà đang tâm nhẫn tâm đẩy người yêu ra khỏi vòng tay?


Có ai khi còn thương mà đang tâm chứng kiến người yêu phải đớn đau quằn quại?


Có ai khi còn xúc cảm mà tàn nhẫn nhìn người yêu giày vò bản thân họ cả về thể xác lẫn tâm hồn?


Người ta đã quay lưng, xem hạnh phúc đã từng có chẳng còn chút giá trị. Thậm chí, họ chỉ muốn nhanh chóng đẩy hình ảnh của ta đi thật xa, thật nhanh lẹ. Như một “cái gai” trước mắt ngăn cản tình cảm mới, họ chỉ muốn nhổ đi một cách gọn nhẹ nhất. Họ muốn tránh càng xa càng tốt, xa như chưa từng gần.


Thế nên, níu kéo lúc này có nghĩa là tự biến mình thành kẻ cản đường, tự biến mình thành kẻ thảm hại trong mắt người khác.


Khi người ta phụ tình có nghĩa họ đã quyết định đập tan những ký ức ngọt ngào. Níu kéo một tình cảm đã tan vỡ thì khác nào tự vạch thêm vết thương bằng cách đánh mất lòng tự tôn?


Chỉ có thể trân trọng, nâng niu và giữ gìn tình cảm ấy khi nó còn hiện hữu. Khi đã rách nát, xơ xác rồi thì hàn gắn chỉ thêm xót xa.


Tình cảm như một trò chơi là vậy. Khi càng níu kéo, người ta sẽ lại càng tìm cách vùng vẫy mạnh hơn, ruồng bỏ một cách tàn nhẫn hơn, để lại vết thương trong lòng càng sâu thẳm.


Người ta khi đã chán, đã không còn tình cảm nên mới phụ tình và người ta sẽ còn chán hơn, coi thường hơn, dứt tình hơn một cách không thương tiếc bởi những gì ta cố níu kéo.


Vẫn biết rằng vì trái tim dành cho họ nhiều tình yêu nên mới đau, mới nuối tiếc đến thế. Nhưng điều nuối tiếc ấy chỉ là do một phía, do chủ quan của một mình mình, còn với người ta, điều đó chẳng chút ý nghĩa nào nữa.


Tình yêu là tự nguyện chứ không phải là lòng thương hại. Mà khi người ta phụ tình thì đến cả thương hại cũng chẳng còn, thì sao người ở lại có thể níu kéo?


Không thể được yêu nữa thì hãy ngừng mong đợi. Không thể cùng nhau vui vẻ nữa thì hãy ngừng trông chờ. Không thể cùng chung một con đường thì hãy ngừng bước đi. Quá lụy tình mà bướng bỉnh ép buộc bản thân để rồi cuối cùng sẽ chẳng nhận lại được gì. Hoặc nếu có, đó chỉ là thứ tình cảm bố thí mà ngày đêm phải gặm nhấm một mình.


Cuộc đời của ta, hãy tự yêu lấy nó và đừng để ai đó điều khiển. Níu kéo một tình cảm đã hết chỉ càng lún sâu vào vũng bùn thương đau.


Hãy giải thoát cho chính mình, để bản thân có cơ hội được gặp người khác, được nhận tình cảm mới. Đó là cách cư xử đúng đắn trong tình cảm, phải hiểu thì mới mong được bình an.


“Níu kéo một người đã hết yêu thương là vô trách nhiệm với tình cảm của chính minh. Quá lụy tình mà bướng bỉnh ép buộc bản thân để rồi cuối cùng sẽ chỉ nhận lại những thứ đớn đau, bố thí mà ngày đêm phải gặm nhấm một mình”.

Nhà văn VintageLover Khánh Phương

Theo: Báo xây dựng

Được xem 138 lần

Liên hệ với chúng tôi để biết thêm thông tin

Các thông tin (*) yêu cầu phải nhập. Mã cho phép dùng các thẻ HTML.

Công ty TNHH An Phát VN

Liên hệ với An Phát VN qua di động: 0916.744.366 hoặc gửi email tới địa chỉ kd.anphatvn@gmail.com . Chúng tôi chuyên cung cấp dịch vu xây dựng công nghiệp và dân dụng, chống thấm các công trình xây dựng, thủy lợi, cấp thoát nước, lắp đặt hệ thống điện nhẹ, điện nước, Internet... Đại lý phân phối bán sĩ và lẻ dầu nhớt Shell trong công nghiệp & vận tải.

https://www.anphatvn.com